Tựa: Mạnh Bà ThangTác giả: Bao Lão NhịCP: Băng Ca x Thẩm CửuNguyên tác: Hệ thống tự cứu của nhân vật phản diện

1.

Bạn đang xem: Tên thật của thẩm thanh thu hàng fake là gì

Thẩm Thanh Thu xuôi theo con đường tối tăm mà đi thẳng, giống như không cần bất cứ ai chỉ dẫn vẫn biết đích đến của mình ở đâu, y men theo sông Vong Xuyên cuồn cuộn chảy cho tới cầu Nại Hà, cuối cùng dừng trước mặt một người phụ nữ có mái tóc bạc trắng, gương mặt của nàng lẩn khuất trong một màn sáng tối, nhìn thực thực hư hư không rõ ràng. Thế gian này đối với nàng không có thứ gì để nàng bận lòng, thiên địa tam giới, âm tào địa phủ, mình nàng một cõi cô độc nâng lên từng chén canh trong vắt.

Nàng là Mạnh Bà.

“Uống một chén này ngươi sẽ quên hết khổ ải trần gian kiếp trước, trở về nhân thế, đầu thai làm người”

Thẩm Thanh Thu hơi chần chừ một chút, hỏi lại. “Quên hết tất cả sao?”

“Phải.” Mạnh Bà cười “Quên hết tất thảy yêu hận tình thù, ân ân oán oán, thanh thản mà sống kiếp tiếp theo.”

Nụ cười trên môi Mạnh Bà có chút quỷ dị, khóe miệng đỏ tươi giống như nhuộm một tầng máu huyết, dưới làn da trắng nhợt nhàng càng khiến cho nàng trở nên đáng sợ hơn mấy phần. Thẩm Thanh Thu nghiêng nghiêng đầu suy nghĩ, dù sao bây giờ y cũng không vội, y muốn đợi một người, nhân lúc còn nhớ rõ.

Mạnh Bà cũng không thúc giục, chỉ vào một tảng đá lẩn khuất phía xa xa. “Nếu chưa muốn đi tiếp thì qua đó ngồi đi, đừng đứng đây mãi ta cũng đâu phải người rảnh rỗi.”

Thẩm Thanh Thu gật đầu, lặng lẽ đi đến dưới tảng đá rồi ngồi xuống, vẻ mặt thành thành thật thật không giống như một người đã chết.

“Khờ quá.” Mạnh Bà thở dài ” Cho dù là vô vọng ngươi vẫn muốn chờ sao?”

“Phải, bởi vì hắn vẫn còn nợ ta.”

“Nợ cái gì?”

Thẩm Thanh Thu không trả lời, chén canh trong tay lạnh ngắt thấm cả tận vào trong tim phổi.

2.

Thẩm Thanh Thu tích chữ như vàng, Mạnh Bà hỏi bao nhiêu lần y vẫn y nguyên trả lời rằng đã sớm quên hắn rồi, nhưng mỗi lần nói về kẻ kia tròng mắt Thẩm Thanh Thu sẽ xuất hiện tơ máu. Nhưng y có chờ đợi lâu hơn nữa thì sao chứ, kẻ mà y chờ có thể một năm hai năm, cũng có thể cả trăm năm nữa mới xuất hiện vì sao cứ mãi quanh quẩn nơi Vọng Hương Đài.

Thẩm Thanh Thu trước sau vẫn trầm tĩnh đáp lời, “Những chuyện trước kia ta sớm đã quên đi rồi, nhưng ta cảm thấy giữa chúng ta nhất định vẫn còn có chuyện phải nói với nhau.”

“Ngươi muốn nói với hắn cái gì?”

“Nói…”

“…”

“Đồ ngốc.”

Mạnh Bà thở dài, nàng chưa phải chưa từng gặp những kẻ như Thẩm Thanh Thu, có điều dáng vẻ thảng nhiên đến thờ ơ của y, không hiểu sao lại khiến nàng có đôi ba phần e ngại.

Thẩm Thanh Thu không biết mình đã ngồi ở cầu Nại Hà bao nhiêu lâu, y chỉ biết mỗi một lần có người đi qua cầu y sẽ lao tới vạch trán kẻ kia ra xem có phải là người mình cần tìm hay không. Nhưng cả trăm người ngàn người đi qua cầu vẫn chẳng có lấy hình bóng mà Thẩm Thanh Thu muốn tìm.

“Uống rồi quên hết đi.” Mạnh Bà biết lời thuyết phục của mình cũng không có tác dụng nhưng vẫn nói ra hệt như đã thành thói quen. Mạnh Bà không biết Thẩm Thanh Thu kỳ thực rất sợ quên, cho dù là hận thù hay lưu luyến bản thân y cũng chưa bao giờ cho phép mình rũ bỏ khỏi tâm trí. Y sợ rằng mình uống chén canh này rồi sẽ quên cả bản thân mình là ai, quên đi thứ cảm xúc cứ cuồn cuộn chảy trong lòng hệt như dòng nước lạnh buốt dưới lớp băng mỏng. Tên của người kia là gì y chưa bao giờ nhắc tới, cũng không bao giờ nói cho Mạnh Bà biết trước kia đã xảy ra chuyện gì, có lẽ đối với Thẩm Thanh Thu việc duy nhất y còn nhớ chính là phải đợi người đó mà thôi.

Nhưng bây giờ thì sao? Thẩm Thanh Thu có chút oán hận, y nhìn hình bóng của mình phản chiếu trên mặt sông Vong Xuyên, tàn tạ đến mức có lẽ nếu như gặp lại kẻ kia cũng sẽ không nhận ra y nữa đi.

3.

Mãi cho đến một ngày người kia cuối cùng cũng xuất hiện, thế nhưng hình bóng của hắn lại mơ hồ không rõ ràng, hắn không thể đi qua cầu Nại Hà cũng không thể soi mình dưới dòng nước đen thăm thẳm của Vong Xuyên, Mạnh Bà chỉ thở dài nói: “Hắn vẫn còn chưa chết.”

Thẩm Thanh Thu tìm được người mình muốn song trong lòng không có chút nào vui vẻ, y cứ đứng trơ mắt một chỗ nhìn kẻ kia đi lại quanh quẩn bên cạnh dòng sông Vong Xuyên, túm cổ bất cứ quỷ sai đi qua lỗ mãng hỏi rốt cuộc có chuyện gì xảy ra.

“Linh hồn của hắn bị ép buộc ra khỏi cơ thể.” Mạnh Bà nói xong liền bổ sung thêm một câu, “Đừng hỏi ta, ta cũng không biết chuyện gì xảy ra.”

Thẩm Thanh Thu chỉ gật gật đầu xem như đã hiểu, song vẫn y nguyên chăm chú nhìn về phía người kia, dáng vẻ của hắn thâm trầm ngạo nghễ, phát quan đen cột cao mái tóc dài, từ đầu đến chân toát ra khí chất đáng sợ kinh người. Mạnh Bà thấy vậy, cũng chỉ có thể làm người tốt nhắc cho Thẩm Thanh Thu nhớ, “Hắn tên là Lạc Băng Hà.”

Thẩm Thanh Thu đột nhiên rùng mình một cái, quay đầu nhìn Mạnh Bà.

“Vậy bây giờ ngươi đã uống canh được chưa?”

Thẩm Thanh Thu lắc lắc đầu, Mạnh Bà chau mày, nghĩ thầm không biết cái tên này sao lại bướng bỉnh như thế, hơn nữa y cứ đứng mãi ở cầu Nại Hà cũng không phải là ý hay, bản thân nàng còn có rất nhiều việc phải làm vì sao cứ phải đứng mãi ở đây quan tâm một con quỷ mê sảng “Nói cho ta biết nguyện vọng của ngươi.”

Thẩm Thanh Thu nhìn theo bóng lưng Lạc Băng Hà, dáng vẻ khóc cười không rõ, mãi một lúc lâu sau y mới khó khăn mở miệng, cổ họng bởi vì đã lâu không nói chuyện mà trở nên có chút nghèn nghẹn.

“Ta muốn gặp lại hắn.”

4.

Lúc Thẩm Thanh Thu tỉnh dậy y đang ở trong một căn phòng nhỏ hẹp, phía ngoài cửa sổ là tiếng lá trúc xào xạc, khung cảnh thanh bình tĩnh lặng. Thẩm Thanh Thu vẫn còn nhớ lời Mạnh Bà nói, bởi vì chỉ có thể tạo ra một huyễn cảnh giúp y đến đây là hết, bao nhiêu buồn vui đau khổ ân ân oán oán một đời này cứ giải quyết hết đi, sau đó…

Sau đó thì sao?

Thẩm Thanh Thu cũng không biết.

Y ngây ngẩn một lúc sau đó mới nhớ đến.

Y là Thẩm Thanh Thu, người đời gọi y là Thẩm Thanh Thu.

Y trước đây chỉ có một mình.

Sau này cũng vẫn chỉ có một mình.

Thẩm Thanh Thu đã lâu chưa được nhìn thấy ánh sáng mặt trời, ở dưới địa phủ tối tăm biết mấy, cô độc biết mấy, đôi mắt nhịn không được mà nhíu chặt lại cố gắng ngắn không cho dòng nước lăn xuống gò má. Một mình y ở trong hậu viện trống trải, ngẩng đầu lên phóng tầm mắt về phía xa xa là bầu trời cao xanh trong vắt, hệt như cây cỏ tái sinh sau cơn mưa, vạn vật trở nên sinh động biết mấy.

5.

Lúc Lạc Băng Hà mở cửa tiến vào liền nhìn thấy Thẩm Thanh Thu đang ngồi trên giường trầm ngâm nhìn ra ngoài cửa sổ, ban đầu hắn có chút kinh ngạc đề phòng, gương mặt tối sầm xuống, cẩn trọng gọi một tiếng “Sư tôn?”

Thẩm Thanh Thu nghe thấy giọng nói liền giật mình quay đầu lại, hiện ra trước mắt y là dáng vẻ nghi ngờ của Lạc Băng Hà, y bật cười một tiếng, đáp, “Gọi ta?”

Lạc Băng Hà nhíu mày cho rằng y đang giả vờ đóng kịch liền nhếch môi cười một tiếng, dáng vẻ vô cùng lạnh lùng, “Không phải gọi ngươi thì gọi ai.”

“Thì ra ta chính là sư tôn của ngươi.” Thẩm Thanh Thu gật đầu mỉm cười, hai đầu lông mày thả lỏng, hướng về phía Lạc Băng Hà nói một câu, “Thất lễ, những chuyện trước kia ta đã quên hết rồi.”

“Ngươi còn diễn cho ai xem?” Lạc Băng Hà khinh miệt nhìn thẳng về hướng Thẩm Thanh Thu, cố gắng đào xới ra một điểm lừa lọc ở trong mắt y. Nhưng đôi đồng tử của Thẩm Thanh Thu trong vắt, hệt như tấm gương mỏng phảng phất chút cô đơn khiến Lạc Băng Hà có hơi choáng váng, rõ ràng kẻ kia đã lạnh ngắt trong vòng tay hắn là chuyện của rất lâu về trước rồi, thế mà hiện tại lại đang ở đây, dáng vẻ thanh bình tĩnh lặng đến mức có chút không thực.

Lạc Băng Hà híp mắt, dáng vẻ chần chừ băn khoăn.

“… Sư tôn?”

“Ừ.”

Hệt như nhiều năm về trước.

6.

Những chuyện xa xưa kỳ thực Thẩm Thanh Thu cũng chẳng còn nhớ rõ, chỉ đôi lúc ngẫu nhiên hiện lên trong đầu y là vài gương mặt xa lạ khuất lấp sau màn sương mù mờ ảo. Đầu tiên y nhớ đến một tiểu cô nương với gương mặt bầu bĩnh, đôi đồng tử mở to đầy ngây thơ cùng nụ cười mềm mại khiến y nhịn không được mà câu lên khóe môi, tiếp theo là một nam nhân có gương mặt tĩnh lặng như nước hồ yên ả nhất, có đôi lúc người kia sẽ đưa tay lên hướng về phía Thẩm Thanh Thu, nói vài câu gì đó mà ngay cả y cũng chẳng thể nào nhớ được, rồi vô số nụ cười, vô số ánh nhìn cay độc cứ cuồn cuộn hiện lên trong đầu óc Thẩm Thanh Thu. Để rồi cuối cùng, rõ ràng nhất trong tâm trí y lại chỉ có duy nhất một bóng hình của Lạc Băng Hà.Sau này cho dù đến khi Thẩm Thanh Thu chết rồi, Lạc Băng Hà vẫn còn giữ nguyên lại bộ trà cụ năm đó ở Thanh Tĩnh Phong mà Thẩm Thanh Thu thường uống, hắn không rõ vì sao bản thân mình lại phải làm vậy, có lẽ bởi vì thứ hắn truy cầu suốt cả tuổi thơ quạnh quẽ chỉ là để pha cho Thẩm Thanh Thu một chung trà mà y sẽ không hất đổ mà thôi.

Thẩm Thanh Thu nâng chén lên, lá trà trong chén khẽ lay động, y mặc kệ dáng vẻ Lạc Băng Hà hồi hộp đứng ở bên cạnh, chỉ nhắm mắt lại, lẳng lặng nghe tiếng sáo phiêu miểu phảng phất từ phía chân trời xa xôi. Có những ngày trời tạnh mây quang, ánh nắng tràn cả vào trong trúc xá tĩnh lặng, phủ lên người Thẩm Thanh Thu một tầng trong vắt như thực như mơ. Lạc Băng Hà không dám tin, muốn đưa tay chạm tới lại khẽ thu về phía sau lưng, hệt như lúc còn bé mỗi lần làm sai sẽ ngước đôi mắt to tròn sợ hãi lên nhìn Thẩm Thanh Thu, sau đó mím chặt môi nhẫn nhịn.

Lạc Băng Hà thừa nhận, trong lòng hắn luôn có Thẩm Thanh Thu.

Cho dù là hận y, hay si mê y, thì Thẩm Thanh Thu vẫn chính là thanh kiếm đâm vào lồng ngực đỏ tươi rướm máu của hắn. Lạc Băng Hà chưa từng nói cho ai biết, ngày Thẩm Thanh Thu chết hắn không có đến lấy một điểm vui mừng.

Xem thêm: Agribank Internet Banking - Hướng Dẫn Đăng Kí Giao Dịch Internet

Thẩm Thanh Thu đưa tay lên vén sợi tóc màu đen rủ ở trước trán, thanh âm đều đều hệt như người thuyết thư, từng cử chỉ toát lên vẻ nho nhã lễ nghi, chẳng có chút nào giống một tên cặn bã ngụy quân tử trong trí nhớ của Lạc Băng Hà, “Những chuyện trước kia, có thể kể một chút cho vi sư nghe được không?”

Lạc Băng Hà chết lặng trong đôi đồng tử đẹp tuyệt như thứ ánh sáng tháng ba giữa thảo nguyên xanh ngắt, hắn mấp máy môi, nghiêng đầu kể cho Thẩm Thanh Thu nghe những chuyện không hề có thực.

Ở nơi đó bầu trời Thanh Tĩnh Phong vô cùng trong xanh, có Minh Phàm ngốc nghếch, có Ninh Anh Anh lanh lợi, tất cả sư huynh sư tỷ đều đối xử với hắn rất tốt, ngay cả Thẩm Thanh Thu cũng có đôi ba phần thiên vị. Chẳng có một Thẩm Thanh Thu phạt hắn quỳ trong phòng chứa củi suốt ba canh giờ, chẳng có một Thẩm Thanh Thu ghét bỏ hất trà nóng lên người hắn, chẳng có một Thẩm Thanh Thu ngày đêm đánh đập, cũng chẳng có một Thẩm Thanh Thu chưa từng đối xử với hắn tử tế lấy một ngày.

Có chăng cũng chỉ là thứ huyễn tưởng xa xôi mà hắn cố gắng nhét vào đầu Thẩm Thanh Thu bị mất trí nhớ ở ngay trước mặt, có lẽ ngay cả ông trời cũng cảm thấy hắn đáng thương đến mức cho hắn một cơ hội làm lại tất cả từ đầu. Hắn không hiểu rõ đối với hắn Thẩm Thanh Thu là gì, hắn chỉ biết vào một ngày hắn bị tẩu hỏa nhập ma lạc vào một thế giới khác, hắn nhìn thấy một kẻ rất giống mình, cũng nhìn thấy “Thẩm Thanh Thu” đứng ngay bên cạnh, thời khắc đó hắn biết, hắn khao khát có được hơi ấm của Thẩm Thanh Thu đến mức nào.

Thế nhưng “Thẩm Thanh Thu” đó sẽ không bao giờ đi theo hắn.

Có lẽ cũng chỉ là một giấc mộng mà hắn đeo đuổi cả một đời dài đằng đẵng, đố kỵ, ganh ghét, lo lắng, đề phòng,… tam cung lục viện ba nghìn mỹ nữ vây quanh, thế nhưng vẫn chẳng tìm kiếm được vạt áo xanh thẫm mà hắn ngày đêm nhung nhớ. Mà hiện tại Thẩm Thanh Thu ở trước mặt hắn đây lại gần ngay biết mấy, chỉ cần khẽ nâng tay lên là có thể chạm đến tầng lông mi dày phủ rợp đôi đồng tử màu nâu tĩnh lặng, trước đây chưa một lần hắn nhìn kỹ Thẩm Thanh Thu, thì ra lúc không nóng giận trông y lại thuần lương hệt như kẻ si quỳ dưới chân Phật.

“Sao lại nhìn vi sư như thế?” Thẩm Thanh Thu nhíu mày cắt ngang dòng suy nghĩ đang chạy qua đầu của Lạc Băng Hà, mái tóc dài đổ trên bờ vai lẫn vào trong vạt áo màu xanh thẫm.

“Sư tôn…” Lạc Băng Hà mấp máy môi, hệt như sắp nói ra một chuyện vô cùng trọng đại.

“Ừ?”

“Trà trong tay đã nguội rồi.”

7.

Còn có rất nhiều những ngày như thế khiến Lạc Băng Hà tưởng như thời gian đã dừng lại ở ngay lúc này, hắn quên mất nhân sinh phồn hoa ồn ã ngoài kia, quên mất bản thân là Đại ma đầu điên cuồng ngạo nghễ. Hắn chỉ biết lúc này mỗi lần hắn quay đầu lại liền có thể nhìn thấy gương mặt quen thuộc của Thẩm Thanh Thu, nụ cười cong nhẹ đậu ở trên khóe môi, đôi mắt hẹp dài rủ xuống như có điều gì trầm tư suy nghĩ. Hoặc chỉ đơn thuần mỗi lần hắn gọi, người kia sẽ không hề ngần ngại mà đáp lại bằng thứ ngữ điệu ôn nhu như nước.

Thẩm Thanh Thu sinh thời sợ nhất là giá rét, vào đợt tuyết rơi đầu mùa y sẽ không bao giờ đặt chân ra khỏi trúc xá, còn có chút lười biếng dựa trên bàn trà. Mà Lạc Băng Hà tuy trước nay không quen chăm sóc cho người khác, nhưng thi thoảng vẫn thay Thẩm Thanh Thu lau sạch cửa sổ để tuyết không bám vào, tránh việc Thẩm Thanh Thu muốn ngắm cảnh vật bên ngoài bị cản trở.

Lạc Băng Hà nghĩ, có lẽ Thẩm Thanh Thu như thế này mới tốt, như vậy hắn sẽ không cần phải trói tay chân y lại, sau đó gọt thành nhân côn để y vĩnh viễn cũng không thể rời đi, vĩnh viễn bị cơn đau giày vò không quên được hắn. Ban đầu Lạc Băng Hà cũng có chút lo sợ, sợ rằng tất cả chỉ là một giấc mơ mà hắn đơn phương suy nghĩ, dù sao hắn cũng là một Đại ma đầu tội nghiệt chồng chất, hắn không sợ phải tỉnh giấc, chỉ sợ phải thừa nhận rằng hắn khát cầu Thẩm Thanh Thu đến mức điên cuồng.

“Sư tôn đang nghĩ gì thế?” Lạc Băng Hà đặt chén trà nóng lên bàn, thuận miệng hỏi.

Thẩm Thanh Thu chậm rãi xoay người lại về phía hắn, không nhanh không chậm đáp lời, “Chỉ đang nghĩ tới mấy chuyện trước đây thôi.”

Lạc Băng Hà chột dạ, ngay lập tức gạt bỏ suy nghĩ của y đi, “Dù sao cũng là chuyện quá khứ, có cố gắng nhớ lại cũng không được gì.”

“Thế sao?” Thẩm Thanh Thu nhếch môi cười, không hiểu sao nụ cười này khiến Lạc Băng Hà có chút lạnh sống lưng.

Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh lại, giả vờ lảng tránh sang chuyện khác, “Xem xem tuyết ngoài trời đã rơi dày đặc đến thế rồi, còn không mau đóng cửa lại.” Nói rồi liền đi về phía trước mấy bước phủ rèm xuống, nắm lấy bàn tay đã đỏ ửng lên của Thẩm Thanh Thu, “Lạnh lắm không?”

Thẩm Thanh Thu lắc đầu tỏ vẻ không sao cả, mười ngón tay đan vào nhau ấm áp khiến y như chìm trong cơn ảo mộng. Sau đó mí mắt bắt đầu nặng trĩu, cả người Thẩm Thanh Thu nặng nề chìm vào giấc ngủ, yên lặng tựa khẽ trên vai Lạc Băng Hà.

8.

Lạc Băng Hà chẳng bao giờ nhắc về những chuyện trong quá khứ, mà Thẩm Thanh Thu cũng không tra hỏi hắn một câu. Trúc xá an bình quạnh quẽ, Lạc Băng Hà chẳng biết từ bao giờ cũng đổi sang một thân y phục xanh đẫm thấm lam, hệt như màu áo của Thẩm Thanh Thu. Thẩm Thanh Thu luôn chê hắn không hợp với thứ màu xanh ôn hòa ấy, nhưng đến lúc hắn muốn thay về y phục cũ lại tỏ ra không vui. Dù sao thì, Lạc Băng Hà nghĩ, chỉ cần bản thân hắn thích là được.

Lạc Băng Hà không thể nào nhớ nổi đã bao lâu trôi qua, đông qua xuân đến, hoa nở hoa tàn, những chuyện xa xưa đã sót lại nơi đâu cũng trôi mất rồi không thể trở lại. Bên khung cửa sổ nhỏ chiếu bóng ai dựa bên nhau, mà mưa vẫn rơi rả rich như muốn che khuất cả sự bi thương lẫn một đời hận yêu trong đôi mắt màu đỏ thẫm cháy bỏng. Từ nay về sau không còn cô độc, không còn lạnh lẽo, lại nhớ đến ngày đó dâng lên cho Thẩm Thanh Thu chén trà bái sư, chỉ thoáng chạm mắt đã chú định là cả một đời.

Thực ra có lẽ Lạc Băng Hà không có bất kỳ mộng tưởng xa vời nào, đeo đuổi người kia suốt một đời đằng đẵng cũng chỉ vì muốn được kiếm lại cho bản thân một chút hơi ấm trong quá khứ xưa cũ mà thôi. Khi bóng chiều tà đổ xuống nhân gian ngập tràn trong ánh vàng loang loáng, thiếu niên có đôi mắt đỏ thẫm chậm rãi rót một chén trà, mặc cho nam nhân có mái tóc dài như thác đổ, vạt áo xanh đẫm thấm lam ngồi bên cạnh lặng lẽ lật một trang sách trên tay. Giữa một chiều tháng ba êm ả, cùng nhau nói về thứ ước hẹn trăm năm mà bản thân còn chẳng thể nào hiểu hết.

Lạc Băng Hà đối với Thẩm Thanh Thu vốn không hẳn là một tình yêu mãnh liệt đến hủy thiên diệt địa, khiến cho cả thiên hạ này đều phải rơi lệ bi thương. Đó chỉ đơn thuần là một loại tình cảm âm ỉ đã sớm được hình thảnh một lẽ tất yếu, trở thành một phần không thể tách rời trong tâm nhưng lại kín kẽ đến mức hắn không thể nào hoàn toàn nắm bắt.

Thẩm Thanh Thu nâng đôi rèm mi lên, gấp sách trong tay lại đặt xuống bàn trà nhỏ. Thanh âm của y không lớn nhưng vẫn đủ để Lạc Băng Hà nghe được.

“Ngươi có cảm thấy nơi này quá mức yên tĩnh không?”

Lạc Băng Hà chỉ câu lên khóe môi, nhàn nhạt đáp: “Đồ đệ không thấy như vậy.”

Thẩm Thanh Thu buột một tiếng thở dài: “Lúc trước ngươi kể cho ta nghe rất nhiều về Ninh Anh Anh, về Minh Phàm, nói với ta rằng ở Thanh Tĩnh Phong bình thường vô cùng vui vẻ, ngập tràn trong tiếng cười. Ở đó sư ca, sư tỷ đều quý mến ngươi, vậy hết thảy bọn họ vì sao lại không xuất hiện?”

“Đi hết rồi.” – Lạc Băng Hà đáp – “Về sau bọn họ tu luyện thành tài đều xuống núi trảm yêu trừ ma, chỉ còn một mình ta ở lại chăm sóc sư tôn.”

“Thế sao?”

“Phải.” – Hắn đáp chắc nịch, như thể đó mới là sự thật.

Lạc Băng Hà nâng chén trà lên đưa cho Thẩm Thanh Thu, nếu như y không nhắc lại, có lẽ Lạc Băng Hà cũng chẳng còn nhớ tới những cái tên đó còn tồn tại ở trong ký ức của mình. Thẩm Thanh Thu nhấp một ngụm trà đắng, lại đứng dậy không nhanh không chậm đi ra khỏi trúc xá, Lạc Băng Hà mặc dù không hiểu nhưng cũng vội vàng đi theo.

“Lạc Băng Hà, ta còn chưa nói với ngươi một chuyện.” Thẩm Thanh Thu đột nhiên phất tay, để Lạc Băng Hà nhìn thấy chính bản thể của mình, ở nơi đó hắn vẫn đang nằm trên giường, hai mắt nhắm nghiền tựa như đang say ngủ, bên cạnh là Liễu Minh Yên đang dịu dàng giúp hắn lau mặt. Lạc Băng Hà nhìn thấy Thẩm Thanh Thu vô cùng vui vẻ, không hiểu là người kia muốn nói với mình cái gì, chỉ cần y nói, thậm chí bảo hắn từ bỏ hết thảy tam cung lục viện vĩnh viễn ở lại đây với y, Lạc Băng Hà cũng sẽ ngay lập tức gật đầu đồng ý.

Lạc Băng Hà tiến về phía trước kéo lấy vạt áo màu xanh thẫm của Thẩm Thanh Thu, người kia trước sau vẫn đưa lưng về phía hắn, Lạc Băng Hà thấp giọng, e dè gọi một tiếng, “Sư tôn?”

“Lạc Băng Hà, ta là Thẩm Cửu, là người mà ngươi hận nhất ngươi còn nhớ không?”

Thanh âm thản nhiên của Thẩm Thanh Thu vang lên khiến tim Lạc Băng Hà như phát lạnh, hắn đột nhiên cảm thấy vô cùng sợ hãi nhưng lại không biết phải làm thế nào, hắn đã từng hận Thẩm Thanh Thu, hận đến mức hắn nghĩ rằng cho dù có đem người kia ra róc xương róc thịt cả ngàn lần cũng không thể nào nguôi ngoai nổi mối hận trong lòng. Thế nhưng hiện tại thứ mà hắn truy cầu là gì hắn không biết nữa, điều mà Lạc Băng Hà sợ nhất cuối cùng cũng xảy ra, Thẩm Thanh Thu nhớ lại hết tất thảy mọi chuyện.

“Kỳ thực ta chưa từng quên bất cứ chuyện gì.” Thẩm Thanh Thu đặt tay lên lồng ngực của mình, nắm chặt lại, “Ta thực sự rất hận ngươi.”

Đáy mắt Lạc Băng Hà như vỡ vụn, bàn tay của hắn run rẩy, đến mức góc áo màu lam thẫm của Thẩm Thanh Thu nắm ở trong tay cũng bị hắn vò đến nhăn lại thành một mảnh. Cả đời này Lạc Băng Hà điên cuồng ngạo nghễ, từ lúc rơi xuống vực thẳm Vô Gian hắn đã thề rằng cả đời này sẽ không bao giờ vì bất cứ chuyện gì mà mảy may rung động, cuối cùng người đem lột hết tất thảy vỏ bọc trên gương mặt hắn lại chính là Thẩm Thanh Thu, trước sau vẫn chỉ có một mình Thẩm Thanh Thu. Lạc Băng Hà không có can đảm mở miệng chất vấn người kia rằng có phải từ trước đến nay hết thảy những gì y đối với mình đều là giả dối, nhưng tận sâu trong đáy lòng, hắn biết, hắn vẫn đang mong chờ người kia nói rằng mọi chuyện cuối cùng cũng qua rồi, hãy quên hết tất thảy yêu hận trước kia đi thôi.

Nhưng Thẩm Thanh Thu vẫn phẳng lặng như nước hồ, thanh âm nhẹ nhàng rơi vào tai Lạc Băng Hà lại đột nhiên trở nên lạnh lùng như đóng băng cả tâm can hắn, “Yên tâm đi, ta sẽ không hại ngươi. Kia là bản thể của ngươi, bây giờ chỉ cần đợi một lúc nữa ngươi có thể tình lại, hưởng thụ cuộc sống xa hoa trước kia mà không cần đến ta nữa.”

Lạc Băng Hà mở miệng thở gấp, vành mắt hắn nóng lên như lửa đốt, hắn không quản hiện tại bây giờ hắn nói ra những cái gì, chỉ biết lúc này hắn thật sự muốn ôm lấy Thẩm Thanh Thu, “Ta không cần, ta không cần cuộc sống trước kia nữa, hiện tại ta chỉ muốn được cùng ngươi làm lại hết tất thảy từ đầu, không phải ngươi nói rằng ngươi sẽ không rời bỏ ta lần nữa hay sao?”

Thẩm Thanh Thu hơi ngây ngẩn một lúc, đột nhiên chậm rãi quay đầu lại nở một nụ cười, ánh mắt lạnh lùng cay độc hệt như lần đầu tiên Lạc Băng Hà dâng lên chén trà bái sư bị y hất đổ. Y mở miệng, từ tốn rút từ trong ngực ra một cây trâm, “Ta chỉ đợi ngươi nói những lời này.”

Ngay sau đó trong một khoảnh khắc nhanh đến mức không thể tưởng tượng nổi, Thẩm Thanh Thu đem cây trâm kia cắm thẳng vào tim mình, máu từ vết thương phun ra ướt đẫm cả lồng ngực thấm ướt vạt áo xanh, y lại đẩy cây trâm vào sâu hơn nữa, phun ra một ngụm máu tươi.

“Cuối cùng ta cũng có thể trả thù được ngươi rồi.”

Lần này chúng ta vĩnh viễn cũng không cần gặp lại.

Lạc Băng Hà kỳ thực không hề biết, ngay từ đầu đây chỉ là huyễn cảnh mà Mạnh Bà tạo ra để giúp Thẩm Thanh Thu thực hiện ý nguyện. Hắn vì tẩu hỏa nhập ma mà lạc mất tam hồn thất phách, mà cách duy nhất để quay về bản thể chính là phải hy sinh lại bằng linh hồn người khác, còn phải là một sự hy sinh tự nguyện không thể nào ép buộc. Thế nhưng Thẩm Thanh Thu lại đem hết tất thảy chuyện này đang tâm dựng lên một màn kịch để lừa gạt hắn, chính y gieo vào lòng hắn hy vọng cuối cùng cũng chính tay y đoạt lấy nó đi, đó là sự trả thù cuối cùng của Thẩm Thanh Thu. Y lảo đảo ngã xuống lại rơi vào vòng tay của Lạc Băng Hà, ánh mắt y mê man, nhưng hận ý chưa bao giờ dập tắt, “Ngươi thua rồi.”

Hồn phách của Thẩm Thanh Thu dần dần mờ nhạt rồi biến mất, đồng thời Lạc Băng Hà cũng cảm thấy toàn thân mình đột nhiên trở nên khô nóng, đầu óc choáng váng đến mức như có lửa thiêu đốt lấy đại não. Hắn cố gắng mở to hai mắt giữ chặt Thẩm Thanh Thu trong tay, nếu y muốn chết, thà rằng cả hai đồng quy vu tận để đời đời kiếp kiếp đeo đuổi lẫn nhau, dù là thù oán hay là yêu thương thắm thiết, tận sâu trong đáy lòng Lạc Băng Hà biết hắn không có cách nào rời khỏi người này.

Lạc Băng Hà choàng tỉnh dậy khiến Liễu Minh Yên ở ngay bên cạnh giật mình, hắn ngẩn ngơ nhìn xung quanh, một lúc lâu sau mới nhận thức được bản thân mình đã quay trở về bản thể. Liễu Minh Yên khóc lớn nhào vào lòng hắn mà trách mắng, lại nói cho hắn biết nàng đã sợ hãi đến như thế nào nhưng hắn hoàn toàn không hề nghe thấy, hắn muốn mở miệng hỏi Thẩm Thanh Thu đâu rồi, nhưng cổ họng bỏng rát không cách nào nói ra thành lời được, đành im lặng đẩy Liễu Minh Yên ra. Đột nhiên hắn mở tay ra, nhìn thấy trên bàn tay mình chính là cây trâm mà Thẩm Thanh Thu đã dùng để tự vẫn, y đi mất, cuối cùng chỉ để lại cho hắn một cây trâm này.

Liễu Minh Yên nhìn vào cây trâm trên tay hắn, đột nhiên giật mình: “Đây không phải là Sinh Tử Độ sao?”

Lạc Băng Hà nhíu mày, ra hiệu cho Liễu Minh Yên nói tiếp.

“Chàng không biết Sinh Tử Độ à? Thứ này có thể hấp thụ hồn phách của một người, sau đó giam cầm ở trong đấy, người bị Sinh Tử Độ hấp thụ hồn phách sẽ vĩnh viễnkhông tỉnh lại được, xem như đã chết.”

Lạc Băng Hà nghe thấy từ “chết” liền trừng mắt với Liễu Minh Yên một cái khiến nàng sợ hãi im lặng, hắn vò đầu, cuối cùng như nhớ ra được thứ gì đó liền quay sang cố gắng mở miệng khàn khàn hỏi nàng một câu. “Có thể hấp thu hồn phách, vậy có thể cứu ra không?”

“Cái này…” Liễu Minh Yên cúi đầu thật thấp, “Ta…”

Lạc Băng Hà đột nhiên nhớ tới gương mặt vân đạm phong khinh của Thẩm Thanh Thu, đột nhiên cảm thấy như có ngàn đao vạn tiễn cắm xuyên ở trong lòng. Thẩm Thanh Thu, tim của ngươi rốt cuộc có bao nhiêu là độc ác? Tâm can ngươi có bao nhiêu là vô tình? Nói chết liền dễ dàng chết như thế, nhất thiết cả đời này ngươi cứ phải đẩy ta ra? Lạc Băng Hà đã từng hận qua rất nhiều người, thế nhưng chưa bao giờ hắn cảm thấy hận Thẩm Thanh Thu như lúc này, trái tim màu đỏ rướm máu như xé tan lồng ngực mà nhảy ra ngoài khiến hắn ngay cả hô hấp cũng trở nên vô cùng đau đớn. Hận y vô tình hận y quyết tuyệt, hận y đóng kịch quá tốt cũng hận y tàn nhẫn đánh đổi mạng sống của mình, ngay cả một cơ hội để cùng chết y cũng không thành toàn cho hắn.

Hắn đã từng rất hận Thẩm Thanh Thu, nhưng cũng không thể không thừa nhận rằng thứ hắn khao khát nhất trước đây hay sau này vẫn là Thẩm Thanh Thu, ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy y ở Thanh Tĩnh Phong năm đó hắn đã biết y chính là cả đời. Có lúc Lạc Băng Hà cho rằng hắn sẽ buông tay Thẩm Thanh Thu để chính mình có thể thoải mái mà sống, nhưng cho dù có ép mình quên hết tất thảy, Thẩm Thanh Thu vẫn như một vết sẹo vĩnh viễn không thể lành, mọc vảy lên khiến hắn ngứa ngáy, khiến hắn cho dù đau đớn cũng không thể nào xóa được hình bóng của y. Nhưng lần này thì khác, hắn không cho phép người kia không còn bất kỳ mối liên hệ nào với hắn nữa, dù là kiếp này hay kiếp sau Lạc Băng Hà tin tưởng hắn vẫn sẽ nhận ra Thẩm Thanh Thu, sau đó cùng y giày vò lẫn nhau cả ngàn năm vạn năm, kể cả khi y chẳng thể nào buông bỏ được hận ý hắn vẫn sẽ cam tâm tình nguyện cùng y làm cừu nhân đến khi nào trời tàn đất tận.

Lạc Băng Hà bò dậy, chỉ cần nghĩ đến Thẩm Thanh Thu đã đủ khiến cho hắn đau lòng mà không màng đến bất cứ chuyện gì khác. Lạc Băng Hà chỉ cần như thế, cho dù là một tia hi vọng mong manh nhất hắn cũng dốc toàn lực để đem Thẩm Thanh Thu trở về

Liễu Minh Yên thấy vành mắt hắn nổi lên tơ máu, đột nhiên run rẩy lùi ra xa, thế nhưng nàng biết, lúc này nếu như nói dối Lạc Băng Hà thì nhất định nàng, dù là ái thiếp cũng không thể nào bảo toàn sinh mạng, “Sinh Tử Độ cắn nuốt linh hồn người, mà người bị vật này hấp thụ linh hồn sẽ không bao giờ có thể siêu thoát, vĩnh viễn chịu đày đọa khổ ải, ngay cả cơ hội xuống Âm Ti đầu thai cũng không còn.”