*

Tôi thấy mình đã khôn lớn - văn mẫu lớp 8

1.

Bạn đang xem: Tôi thấy mình đã khôn lớn blog

Tôi thấy mình đã khôn lớnĐể làm được đề bài tôi thấy mình đã khôn lớn, các bạn phải kể lại được một câu chuyện có thậttrong việc giúp đỡ người thân hoặc ngoài xã hội. Trong đó bạn đã cảm nhận được mình đã khôn lớnvà có ích cho xã hội. Trong bài văn phải kết hợp với các yếu tố tự sự, để giúp bạn viết văn hay hơn.vanmau.net xin giới thiệu với các bạn những bài văn mẫu hay nhất cho các bạn cùng tham khảo.Đề bài: Tôi thấy mình đã khôn lớn văn tự sự.Thời gian trôi đi nuôi dưỡng tâm hồn con người, giúp ta trưởng thành hơn cả về thế chất, tinh thầnvà chắp cánh cho ta những ước mơ, những hi vọng vào tương lai. Giống như mọi người, dòng xoáycủa thời gian cho tôi sự trưởng thành để một ngày tôi chợt nhận ra: “Tôi đã lớn khôn”.Con người tôi đang ngày càng lớn lên theo năm tháng. Nhớ ngày nào, tôi còn là con bé con nhútnhát chỉ biết tò tò theo sau chân mẹ, thế mà bây giờ, cô nhóc ấy đã trở thành một học sinh Trunghọc cơ sở, cao hơn cả mẹ. Tôi không chỉ lớn hơn mà tầm tay cũng xa hơn trước. Tôi có thế dễ dànglấy những cuốn từ điển trên giá cao nhất xuống, có thể giúp mẹ treo quần áo lên mắc tủ mà khôngcần bắc ghế, có thế giúp bố khiêng thang lên gác thượng để sửa ăng-ten, có thể đi hết một đoạnđường núi dài không cần có ai dắt hay cõng… Những việc ấy hồi nhỏ tôi chưa đủ sức thì bây giờđều trở nên đơn giản, dễ dàng. Tôi cũng không còn cảm thấy tự hào khi giúp bố mẹ làm nhữngcông việc nhà nữa, tất cả đều đã trở thành những việc làm thường ngày của tôi, không có gì khókhăn hay quá sức cả.

Xem thêm: Vì Sao Gió Mùa Đông Nam Là Gì ? Gió Mùa Nhiệt Đới Là Gì

Cái cảm nhận mình đang lớn lên ban đầu đối với tôi còn rất mở hồ nhưngcàng lúc tôi càng nhận thức được rõ ràng hon.Tôi thấy mình đã khôn lớn – văn mẫu lớp 8Tôi không chỉ lớn lên ở con người mà còn lớn lên trong suy nghĩ của mình. Trước đây, tôi chỉ biếtđến trường và học theo các bạn mà chẳng cần lo nghĩ xa xôi gì hết. Ngay cả việc vào học trườngcấp hai, tôi cũng đế cho bố mẹ quyết định. Hồi đó, tôi hầu như dựa dẫm hết vào bố mẹ nhưng dầndần, tôi cũng biết tự lo cho mình. Sau mỗi học kì, tôi biết tự xem lại kết quả học tập của mình, sosánh với các bạn khác và kết quả năm học trước đế rút kinh nghiệm cho mình tiến bộ hơn. Trongmột tập thế mà ý thức thi đua luôn được đề cao, tôi cũng đã học tập được rất nhiều tò các bạnmình. Tôi biết rằng không ai có thế hiểu mình cần gì hơn chính bản thân mình. Tôi đã có suy nghĩvà ý kiến riêng, tôi có thế tự lo cho mình. Không giống như lúc còn nhỏ (luôn hành động theo bảnnăng và ý muốn của riêng mình), tôi hiếu rằng không thế không chú ý tới mọi người xung quanh. Tôiđang học cách sống để không phải tranh giành, học cách nhường nhịn và chấp nhận suy nghĩ của